Đệ Nhị chương: Quay về Thực giới...
Một hồi lâu sau tôi tỉnh dậy trong thế giới nội tâm của mình, thứ đầu tiên tôi cảm thấy là hơi ấm dưới đầu mình.
Đôi mắt nặng trĩu dần mở dậy. Điều đầu tiên nhận ra là những sợi tóc màu hồng xỏa xuống mặt tôi.
Khi tôi nhận ra rằng mình đang ngủ trên đùi của mỹ nhân tóc hồng ấy, tôi bật dậy sang một bên.
Đôi mắt nặng trĩu dần mở dậy. Điều đầu tiên nhận ra là những sợi tóc màu hồng xỏa xuống mặt tôi.
Khi tôi nhận ra rằng mình đang ngủ trên đùi của mỹ nhân tóc hồng ấy, tôi bật dậy sang một bên.
Cô nhẹ nhàng đúng dậy và nở một nụ cười tươi đến hút hồn tôi.
<<Anh có vẻ không tập trung cho lắm nên tôi phải tạm dừng cuộc giảng thuyết và làm thế này để cho anh dễ chịu hơn. Giờ anh cảm thấy thế nào?>>
Đỡ hơn nhiều, nhưng có phần xấu hổ.
Tôi thì không biết phải phản ứng như thế nào trong tình huống này còn cô nàng tóc hồng kia sau một hồi trầm tư suy nghĩ mới lên tiếng làm phá vỡ sự im lặng.
Tôi thì không biết phải phản ứng như thế nào trong tình huống này còn cô nàng tóc hồng kia sau một hồi trầm tư suy nghĩ mới lên tiếng làm phá vỡ sự im lặng.
<< Xin anh thứ lỗi. Hồi nãy tôi mải mê nói nên quên mất một việc quan trọng cần phải làm trước khi bắt đầu. Tôi tên là Qin Chaos Kalamity, từ nay về sau tôi sẽ là người chỉ dẫn và vấn đáp cho anh đến khi nào anh có kế sinh nhai ổn định. Xin được chỉ giáo, Dungeon Master.>>
Cô ấy trả lời theo hướng nhìn của tôi tựa như hiểu được ánh nhìn của tôi phần nào. Cô ta hẳn là một AI - Trí tuệ nhân tạo của bề trên cấp xuống.
Cô ấy trả lời theo hướng nhìn của tôi tựa như hiểu được ánh nhìn của tôi phần nào. Cô ta hẳn là một AI - Trí tuệ nhân tạo của bề trên cấp xuống.
Cơ mà cô đây là Qin Chaos Kalamity? Qin Chaos K? Hàng thật đấy à? Cô là người viết ra quyển cái Newbie Guidebook vô duyên kia đây á?
<<À không phải đâu. Quyển sách đó vốn được tạo ra nhằm người đọc tưởng rằng nó vô ích mà. Và xin cảm tạ lời khen của anh mặc dù tôi vẫn chưa làm gì để xứng đáng với nó.>>
Tay che miệng cười khúc khích. Quý cô Kalamity trông thật đẹp nhưng cái phần bí hiểm bao bọc lấy cô. Tôi cần phải thận trọng khi nói chuyện với cô ta. Ủa....cô mới đọc dòng suy nghĩ của tôi hay sao mà biết tôi khen cô vậy?
<<Đây là thế giới của nội tâm của anh, hay nói cách khác, trong đầu của anh và chỉ mình anh. Còn tôi, tôi là tác nhân ngoại, thâm nhập vào nội tâm của anh để nói chuyện hay tiếp xúc với anh nên hầu hết những gì mà anh nghĩ tôi đều đọc được hết.>>
Ừm, xấu hổ quá đi, tôi lấy hai tay che mặt mình. Một phút sau tôi mới tỉnh tâm lại để mà bắt chuyện nhưng cô đã nhanh miệng hơn tôi.
<<Không, tôi không biết cái thứ tiếng mẹ đẻ của anh là gì nhưng tôi biết, thế thôi. Với lại bất cứ ai khi đạt một chỉ số Insight nhất định đều có thể hiểu được một số ngôn ngữ khác đấy thôi.
Mỗi lần chỉ số Insight đạt bội số của 25 là người đó có khả năng viết được một ngôn ngữ khác mà người đó lựa chọn muốn. Bội số của 100 thì người đó sẽ thành thạo một thứ ngôn ngữ bất kỳ mà người đó muốn.
Nếu chỉ số Insight của anh càng tăng thì anh càng dễ dàng liên lạc được với nhiều Dungeon Master hay bất kỳ sinh vật nào khác.
Tuy nhiên có trường hợp ngoại lệ là nó không áp dụng cho các thành phần ngoại lai, ví dụ điển hình là tôi.Tôi không có Insight nhưng tôi vẫn hiểu được thứ tiếng của anh.
Và bất cứ cái gì thuộc về Dungeon của anh thì chúng đều dùng chung ngôn ngữ với anh hết nên anh không cần phải lo về bất đồng ngôn ngữ.>>
Ừm, vậy chỉ số Insight của tôi đạt bội số của 25 là tôi có thể biết cách viết ra ngôn ngữ mới và bội số của 100 để sử dụng tiếng nói của một ngôn ngữ mới. Đúng là có ích thật.
<<Phải đó. Ngôn ngữ mặc định của thế giới này tên là wigliah nên khi nào rảnh anh cố gắng học nó đi nhé. Còn không thì chờ đến khi chỉ số Insight của mình lên đến 100 đi vì wigliah rất-là-cần-thiết đấy.>>
Vừa nói, tay trái cô giơ lên ngón trỏ, loay hoay thành vòng tròn, rất ra dáng nữ tính.
<<À tiện thể, trong lúc anh ngất đi tôi đã 'truyền đạt' hết tất cả mọi thông tin cơ bản cho anh hết rồi nên giờ mà anh muốn xem nó thì cứ xem nó tại thư viện hoặc là gọi một quyển sách ra bên ngoài rồi đọc.>>
Ý cô là sao?
<<Thì như tôi đã nói. Bây giờ anh đã có đủ kiến thức để làm mọi việc rồi. Còn lại thì hãy tin tưởng ở những việc mình sẽ làm rồi chúng sẽ đạt được thành công thôi. Không tán nhảm nữa. Anh hãy nhìn xung quanh anh thử xem có gì khác không>>
Tôi thử nhìn xung quanh không gian tối om này theo lời của cô.
Hình như mức độ tối của không gian này, dường như nó đã bớt tối đi hẳn.
Cứ như ai đó bật đèn từ xa, ánh sáng phản chiếu từ xa đã giúp tôi nhìn rõ Kalamity hơn một chút.
Mái tóc hồng của cô trả dài xuống hông nhạt mờ ảo.
Nước da trắng nhòa theo ánh sáng.
Hiện cô đang mặc một bộ quần áo đơn sơ giản dị, tay áo lục màu carô, chiếc khăn quàng cổ màu đỏ nhạt và một lớp áo khoác xỏa dài xuống hơn ngang vai trắng màu như tuyết.
Nhưng thứ thu hút cái nhìn của những con chiên đầy rẫy sự tò mò chính là chiếc khăn quàng cổ ấy, cứ như Phan Đa Lạp đang cám dỗ những con chiên trong sáng đi về phía con đường tội lỗi tràn đầy hy vọng vậy.
Nhưng đây không chỉ có mỗi Kalamity mà còn một thứ khác nữa.
Không mang theo hơi thở của sự sống, cứ như một vật vô hình hiện hữu nhờ vào thứ ánh sáng mới chớm, nó chính là một tủ sách nằm về hướng đông tôi ba bước.
Nó được làm bằng gỗ, chi tiết chạm khắc còn sơ xài nhưng rất vững, có thể đã thọ tuổi từ lâu rồi.
Sách bìa cứng, chỗ đầy chỗ lỏm, đã được xếp theo thứ tự đọc.
Đây chắc là cái thư viện mà cô nhắc đến nhỉ?
<<Ừ. Anh muốn xem sơ qua chúng không?>>
....Không....
Những quyển sách này đây chính là kiến thức của tôi, à không, đúng hơn chúng là kiến thức của cô truyền đạt lại cho tôi trong lúc tôi ngất đi.
Những quyển sách bao gồm kiến thức về thuở sơ khai của thế giới này cho đến các lệnh điều khiển và cách thức hoạt động của một Dungeon.
Và khi nào tôi muốn đọc thì tôi chỉ việc quay về đây rồi lấy ra ngoài đọc mà thôi. Chỉ thế thôi đấy!
Tại sao cô không ghi những thứ này vào quyển Newbie Guidebook nhỉ?
<<Đối với anh thì nói miệng nhanh hơn>>
....Ừ...có lẽ thế...
Song, Kalamity tránh bước sang một bên, để lộ ra một ánh đèn trắng mờ ảo phát ra từ một cái đèn cắm thẳng xuống mặt phẳng vô hình.
<<Tự nhiên đi nhé.>>
Song như Hách Tạp Thắc thần nữ Đinh Tự Lộ Đăng, làm bằng sắt nhưng gỉ sắt một phần, tạo sự cổ kính dành cho những kẻ thầm thờ kính tôn Ma pháp Thần nữ, Ma dược Thần nữ, Minh nguyệt Thần nữ, Địa ngục Thần nữ, Ám dạ Chi nữ, U linh Nữ vương, Vong linh Thần nữ, Thần hộ Ma nữ, và Ma nữ Vương dữ tề chí tôn.
Cái đèn trông như bao cây đèn đường khác trừ cái ánh sáng màu trắng nhạt mập mờ mà nó phát ra thôi, cứ như vong hồn chốn địa ngục muốn lôi kéo những kẻ xấu số vậy.
Song ngoài thực giới còn có một cái tương tự nữa ở trong hang động nơi tôi mới đến.
Cả hai tồn tại với tư cách là cổng dịch chuyển, từ nội tâm ra ngoài thực giới, từ thực giới về nội tâm.
Tôi lại gần cái, quỳ xuống rồi niệm Insight ba lần rồi khỏi Nội tâm của chính mình trở về thực tại.
Sau khi tôi rời khỏi nội tâm của mình, Kalamity khoanh tay lại lên tiếng.
<<Giờ thì mọi chuyện đã xong với anh chàng này là xong hết danh sách rồi. Thôi kệ>>
Cô rút ra một cái bàn gỗ từ không trung để xuống đất, lát khăn trải bàn, bật máy nấu nước sôi lên và bỏ vài lá trà vào cái ly ưa thích của mình.
Sau khi chờ đại nước sôi, châm nước vào trà, cô nhấm một miếng trà một cách sảng khoái tinh thần.
<<Hà. Cuộc sống thật là thanh nhàn quá đi~. Không có việc gì để làm cả~>>
Song có trà, có bàn, có ghế, có bánh gạo, cô bắt đầu bật TV và xem chương trình truyền hình trực tuyến mà mình thích nhất, 'Hello, this is a Dungeon Guide Apocalypse'.
<<Bây giờ cậu sẽ làm gì đây, Tri thức Cuồng nhân?>>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét